"Tôi khóc những chân trời không có người bay
Lại khóc những người bay không có chân trời" (Trần Dần)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Chân trời hoang tưởng



Họ đang dẫn tôi đi
Đến chân trời hoang tưởng
Họ cũng dẫn bạn đi
Đến chân trời hoang tưởng

Chân trời nơi ta đến
Có ánh sáng và hoa
Có mùi thơm nhựa sống
Và tình người bao la

Nơi chân trời hạnh phúc
Sống độc lập tự do
Tôi làm theo năng lực
Anh hưởng theo nhu cầu

Chân trời theo họ nói
Sẽ chẳng còn bao xa
Qua thời kỳ quá độ
Nơi ấy sẽ hiện ra

Cả dân tộc tôi đi
Đến chân trời hoang tưởng
Những đôi chân gầy gộc
Những cuộc đời éo le

Đoàn người lặng lẽ bước
Xiềng xích dắt nhau đi
Bao nhiêu nỗi oan khuất
Kể sao hết tù đầy

Xin hãy dừng lại hỏi
Có chân trời đấy không?
Hay cứ hoài hoang tưởng
Cho đến lúc ra đồng.

Trần Cảnh

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Chúng tôi bước đi


Thân tặng những con người can đảm đã xuống đường biểu tình trong những ngày qua, đồng tặng những người còn chưa dám bước chân.


Tôi bước đi
Lòng rộn ràng cất tiếng Việt Nam
Dù đời mình còn lắm lầm than
Và quanh tôi người ta vẫn bước

Tôi bước đi
Lòng tự hào đất nước Việt Nam
Người cùng người vượt qua thời gian
Và dân tôi người ta vững bước

Dậy mà đi, hỡi đồng bào ơi
Biển đảo quê hương xa tận ngoài khơi
Dậy đi hỡi người khắp nơi nơi
Dậy cùng nhau cờ bay phấp phới

Đi qua những ngôi nhà
Đi qua những phố phường
Đi cho quân thù rút khỏi quê hương
Đi cho biển đảo về với yêu thương

Chúng tôi bước đi
Hát cùng nhau đuổi giặc giết thù
Hát cùng nhau thoát khỏi ngục tù
Và cùng nhau chúng ta cất bước

Chúng tôi bước đi
Cùng vững tin một đất nước hòa bình
Cùng đứng lên với một chữ tình
Tình quê hương, tình thương đất nước

Trần Cảnh

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

Thơ mi-ni

AD_1

 
Tác phẩm là bản gốc ? đời là bản sao ?
Ối Ôi, luôn tam sao thất bản

Tôi khóc những chân trời không có người bay
Lại khóc những người bay không có chân trời

Tôi khóc những chân trời - bụi đỏ
Ở đó: vắng người
không có người biết khóc – các chân mây
vô tư như thuở ngày xưa
Nhìn một vì sao
buồn bên ngưỡng cửa
Em hãy giữ gìn đôi mắt lệ.
Đừng đau mứt lệ hạ huyền
Nỗi buồn sáng thế còn nguyên.
       (Trần Dần:1988 - 1989)

Cảm hứng

Bỗng một ngày
Cảm hứng trong tôi đi đâu mất
Đầu óc mông lung, chân vô hướng
Những điều xung quanh trở lên xa lạ
Những sự quan tâm bỗng hóa dửng dưng

Bỗng một ngày
Cảm hứng trong tôi không còn nữa
Công việc ngập đầu nhưng vẫn nghĩ đâu đâu
Những dự định riêng mặc cho dang dở
Những việc cần kíp chẳng còn muốn gấp gáp

Bỗng một ngày
Cảm hứng trong tôi như vô định
Lý trí muốn bỏ, đôi tay làm gượng gạo
Những tình bạn cũng dường như hư ảo
Tình yêu kia cũng bỗng hóa hư hao

Tôi muốn một ngày
Thật gần như ngay mai thôi
Hít thật sâu cho trí óc tỉnh táo
Hưng phấn ngập đầy cho trái tim nóng bỏng
Cho chân vững chắc, với tay đến tầm cao.

Trần Cảnh